Bạn thân mến,
Có thể đến giờ bạn vẫn chưa rõ mình tìm gì ở cuốn sách này.
Tôi cũng vậy.
Tôi nghĩ mình sẽ bắt đầu từ câu chuyện riêng mình, về một phụ nữ bình thường giữa những ngày bình thường tạo hoá ban tặng.
Có những ngày tôi từng muốn đêm xuống thật nhanh để khỏi đối mặt với những điều gọi là áp lực. Những tin nhắn giục giã nơi công việc, sự kỳ vọng âm thầm của bố mẹ về một thành-công-ổn-định-như-xã-hội-thường-quy-ước, ánh mắt mong chờ của các con về buổi tối tương tác đúng nghĩa. Tất cả những mong đợi dù vô thanh nhưng tôi đều nghe thấy, và chưa từng nghĩ không quan trọng. Chỉ là trong phút ấy, tôi có những suy nghĩ riêng không dễ nói ra. Dù không muốn mang ra làm lý do, nhưng cũng không đủ nhẹ để đặt sang bên ngay lập tức.
Mọi thứ cùng tồn tại trong cùng một thực thể mang tên “tôi” đầy hỗn độn. Tôi vẫn trả lời tin nhắn, vẫn làm việc, vẫn ở cạnh gia đình. Cũng có những lúc tôi nhận ra mình có mặt mà không thật sự ở đó. Không phải không muốn, mà bởi trong đầu vẫn ngổn ngang những điều chưa gọn ghẽ, chưa gọi tên, và chưa chịu rời đi.
Cho đến lúc tôi nhận ra rằng mỗi màn đêm xuống mình lại ít thời gian hơn một chút. Cái gọi là ngày mai không phải luôn đến sau ánh bình minh. Điều này bắt đầu lay động khi tôi “may mắn” tích lũy kha khá số tuổi trên đầu, bắt đầu chứng kiến nhiều nhiều những “sinh ly tử biệt”, thực sự hiểu thế nào là sợ hãi, đau đớn, tiếc thương.
Ngày mai là một phạm trù hữu hạn!
Tôi nhận ra không thể đợi vấn đề tự vơi thay vì giải quyết, thậm chí thỏa hiệp, đổi hướng. Và việc dành thời gian cho những gì đang kẹt lại, đôi khi không chỉ là áp lực. Chúng cũng có thể coi như một dạng hạnh phúc – hạnh phúc học tập, hạnh phúc gia đình, hạnh phúc sự nghiệp. Không chỉ theo nghĩa lớn lao, mà thật sự hiện diện trong điều mình đang sống.
Và trong một ngày khi ý nghĩ trở nên rõ ràng hơn, tôi nhận ra khu vườn mình vẫn mơ ước có thể không giống như những gì từng tưởng tượng.
Người ta vẫn nói: “Sau này già rồi tôi sẽ trồng những khóm hoa.”
Nhưng hoa đâu cần chờ đến tuổi già mới nở!
Một bông hoa không nở chỉ bởi sinh sôi trong khu vườn rực rỡ, nó bung ra khi cơ thể căng tràn dinh dưỡng ở độ chín nhất của bản thân mình. Một niềm vui có thể không mang hình hài ta hằng mong đợi, nhưng không bởi thế mà mất đi phần trọn vẹn.
Bởi sau tất cả, hoa vẫn là hoa.
Đôi khi ta chẳng nhận ra, mình đã sống rất đầy một ngày, nhưng mang tâm lý để dành cuộc đời cho một ngày khác. Có thể vấn đề của chúng ta không chỉ thiếu thời gian, mà không ở lại đủ lâu để bất kỳ điều gì trở nên trọn vẹn.
Và có lẽ, cuốn sách này cũng chỉ cần bắt đầu theo cách giản dị, không phải từ một khu vườn đã hoàn chỉnh, mà từ khoảng trống nhỏ nơi tôi chấp nhận gieo xuống những hạt giống đầu tiên chưa hoàn hảo. Trong khoảnh khắc ấy, tôi đã bắt đầu bản thảo đầu tiên với những dòng này, cũng là lời luôn muốn nói với chính bản thân:
“Gửi tôi, của hiện tại và những tháng ngày xa xôi phía trước…”
(Trích “Lời nói đầu” cuốn sách “Hoa của sau này”)